Cuộc sống khó khăn là
nguyên nhân nhiều lao động xuất khẩu lao động tìm tới con đường xuất cảnh ra
thị trường nước ngoài
Tuy nhiên do thị
trường phát triển vì thế không tránh khỏi những đối tượng xấu làm cho thị
trường loạn cũng như người lao động gặp phải những trớ trêu dẫn đến tình trạng
xấu
Với những thị trường
lao động tiềm năng như lao động malaysia , đài loan , hàn quốc lao động bỏ trốn
ngày càng nhiều điều này làm ảnh hướng đến chất lượng cũng như uy tiến
Tuy nhiên đền có
nguyên nhân của nó. Một câu chuyện từ thực tế cho chúng ta cái nhìn về thực
trạng xuất khẩu lao động
Phải nhờ người quen thuyết phục, tôi mới tiếp cận được anh Bùi Văn Bình (28 tuổi, quê Hải Dương). Anh Bình kể, năm 2006, có người quen giới thiệu “mối” đi XKLĐ sang Hàn Quốc, với chi phí 5.000 USD. Tin tưởng, gia đình anh Bình vay tiền cho anh đi.
Đợi 2 năm không thấy “cò” gọi, đòi lại tiền
không được, biết bị lừa, anh Bình chuyển hướng sang thị trường Nhật Bản. Một
lần nữa may mắn không tới, học xong khóa tiếng Nhật 6 tháng, đúng thời điểm
kinh tế Nhật Bản rơi vào suy thoái không tiếp nhận thêm lao động Việt Nam. Anh
Bình được công ty trả lại tiền đặt cọc, nhưng toàn bộ chi phí khác trong quá trình
học tiếng và học nghề không được đền bù.
Không có việc làm, nợ chồng chất, anh Bình một
lần nữa tìm đường đi lao động tại Đài Loan thông qua một công ty có trụ sở tại
đường Tam Trinh (quận Hoàng Mai, Hà Nội). “Trên hợp đồng họ thu phí của tôi
6.700 USD, nhưng thực tế cò thu 7.000 USD. Họ hứa sang Đài Loan sẽ làm việc
trong nhà máy lớn, lương 1.000 USD mỗi tháng, hợp đồng 3 năm có gia hạn. Tôi
nghe theo và chỉ 10 ngày sau lên đường, không cần học tiếng, học nghề gì. Lúc
đó, vợ tôi mới sinh con được 1 tháng”, anh Bình kể.
“Để trốn lực lượng chức
năng nước sở tại, những lao động chui ngày đi làm, tối về chỉ ở phòng trọ, hạn
chế ra ngoài khi không cần thiết, và không tới những khu vực công cộng, vì
thường có công an mặc thường phục bất ngờ kiểm tra. Nếu không may bị lực lượng
chức năng nước sở tại bắt xem như vỡ nợ, nhẹ thì nộp tiền phạt, nặng có khi
phải ngồi tù”.
Anh Bùi Văn Bình nói
Anh Bùi Văn Bình nói
Đặt chân lên đất Đài Loan anh Bình mới vỡ lẽ,
công ty đưa anh sang làm việc tại một xưởng giấy chỉ có 1 bà chủ và 2 công nhân
Việt Nam (trong đó có anh). Mỗi tháng tăng ca 8 tiếng, lương 600 USD (khoảng 13
triệu đồng), 2 người ở trong phòng trọ chỉ 4m2.
Khi cơ sở giấy không có việc làm, chủ lại đưa 2 anh đi làm vườn, nhổ cỏ thuê. Lương thấp hơn hứa hẹn, nhưng hằng tháng anh Bình vẫn bị công ty môi giới trừ chi phí đưa đi, năm đầu mất 55 USD/tháng, năm thứ 2 mất 50 USD/tháng và năm 3 vẫn mất 45 USD/tháng. Tiết kiệm chi tiêu, mỗi tháng anh Bình cũng chỉ gửi về nhà được 200-300 USD.
Khi cơ sở giấy không có việc làm, chủ lại đưa 2 anh đi làm vườn, nhổ cỏ thuê. Lương thấp hơn hứa hẹn, nhưng hằng tháng anh Bình vẫn bị công ty môi giới trừ chi phí đưa đi, năm đầu mất 55 USD/tháng, năm thứ 2 mất 50 USD/tháng và năm 3 vẫn mất 45 USD/tháng. Tiết kiệm chi tiêu, mỗi tháng anh Bình cũng chỉ gửi về nhà được 200-300 USD.
“Làm hết 3 năm hợp đồng, nợ ở quê vẫn chưa trả
xong, khi gia hạn hợp đồng mới được 8 tháng tôi bỏ trốn ra ngoài làm. Vì với
mức lương đó, có ở lại làm cũng chưa biết bao giờ mới trả hết nợ, còn đâu tích
lũy để về quê. Khi trốn hợp đồng, tôi được một số anh em Việt Nam đã trốn trước
giới thiệu chỗ làm, cưu mang nơi ở”, anh Bình nói. Ra ngoài anh Bình nhận làm
đủ thứ việc, từ bốc vác tới xây dựng, cơ khí, thu nhập mỗi tháng được hơn 1.000
USD.
Đã 5 năm sang xứ người làm thuê, anh Bình chưa
một lần được về quê gặp mặt con nay đã sắp đi học lớp 1. “Dù sống chui lủi, khổ
nhục, nhưng phải cố thêm vài năm để trả hết nợ, tích lũy ít vốn mới về quê lập
nghiệp”, anh Bình chia sẻ với phóng viên.
Cùng với việc lao động bỏ trốn thì
tình trạng các doanh nghiệp đưa lao động đi xuất khẩu tăng chi phi cũng là một
trong những nguyên nhân ảnh hường đến thị trường xuất khẩu
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét